Em tin rằng tình yêu là mãi mãi anh ạ, bởi vậy nên với em tình yêu toàn màu hồng thôi, để giờ đây em mới hiểu được mặt trái của nó, em hiểu được bản thân mình còn gì ngoài nỗi đau âm ỉ đang thấm dần làm em khó nhọc trong từng nhịp thở mà em đang cố gắng. Hai năm yêu nhau, nhưng chỉ trong khoảnh khắc này, bản thân em lại nghi ngờ liệu rằng em đã thực sự hiểu anh chưa? Em đã thực sự yêu anh nhiều chưa? Hay là anh đã yêu em đúng như những gì mà anh nói với em chưa?
Anh ơi, người con gái khi yêu ích kỉ lắm, em sợ tất cả những gì có thể cướp mất anh đi,mà anh lại vô tâm như thế, sẵn sàng nhận ngay “em gái kết nghĩa” với câu nói anh không có em gái nên nhận một cô em gái kết nghĩa hẳn sẽ rất là hạnh phúc đúng không, kết nghĩa để rồi thành kết duyên với nhau đúng không anh? Thật là nực cười anh nhỉ. Linh cảm của em đã đúng ngay từ lúc anh đưa cô ấy đến giới thiệu với em là em gái kết nghĩa.

Em tin rằng tình yêu là mãi mãi đánh bài vui

Ý đồ của cô ấy, làm sao em không nhận ra chứ cùng là con gái nên em hiểu mà. Em đã cố gắng để cô ấy không ảnh hưởng đến anh nhiều, vậy mà anh chẳng những bỏ ngoài tai, lại to tiếng nghi ngờ em không tin tưởng anh, nghi ngờ tình yêu của em dành cho anh và đẩy em đi xa anh hơn cơ chứ. Những cuộc cãi vã nhiều lên, cái hẹn thưa dần, chẳng biết mình nên tháo gỡ từ đâu nữa và tháo gỡ bằng cách nào nữa anh nhỉ.


Em cứ ngỡ chỉ cần hai người yêu nhau là đủ, nhưng em đã nhầm rồi anh à, còn nhiều yếu tố nữa lắm phải không anh. Trách em quá đỗi ngây thơ, trách anh quá thờ ơ hay em phải trách cô ấy đây? Trách cô ấy đang yêu quá, dễ thương quá và khéo léo quá hả anh? Khoảng cách giữa anh và em lớn đến nỗi có người có thể chen ngang vào, lấy đi toàn bộ sự chú ý của anh với em, em chẳng dám đối diện, em quay quắt trong sợ hãi vì có thể một ngày nào đó, mình lại không còn bên nhau nữa điều đó chắc chắn sẽ thành hiện thực rồi. Em đã cố giữ, mà anh, chính anh lại tự buông tay em ra, không cho em cơ hội để nắm lấy hay là do anh đã thay lòng đổi dạ rồi hả anh?.
Em bấm các đầu móng tay vào thịt đến đau nhức, từng gân xanh nổi lên rõ rệt. Nước mắt em chẳng thể ngừng rơi được nữa anh à, mọi thứ cứ nhạt nhòa, nhạt nhòa dần đi, em đã phải lấy tay lau lau những giọt nước mắt cho nhìn rõ đường mà thôi. Những suy nghĩ như cuốn phim quay chầm chậm từ cái ngày mà mình tình cờ quen nhau, ùa về trong tâm trí hiện tại của em.